HỆ THỐNG KIẾN THỨC NHỮNG BÀI THƠ NGỮ VN 12 1. TÂY TIẾN – Quang Dng là một nghệ s đa tài: làm thơ, viết vn, vẽ tranh, soạn nhạc. Một hồn thơ phóng khoáng lãng mạn, tài hoa Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi Mường Lát hoa về trong đêm hơi Dốc lên khúc khuỷu, dốc thm thẳm Heo hút cồn may sứng ngửi trời Ngàn thức lên cao, ngàn thước xuống Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi Anh bạn dãi dầu không bước nữa Gục lên súng m bỏ quên đời Chiều chiều oai linh thác gầm thét êm đêm Mường hịch cọp trêu người Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói Mai Châu mùa em thơm nếp xôi - Bức tranh thiên nhiên Tây Bắc hùng v, dữ dội nhưng cng mỹ lệ, trữ tình gắn liền cuộc hành quân gian khổ: + Hai câu đầu: là cảm xúc khơi nguồn nỗi nhớ da diết + Nhớ Tây Bắc, một vùng đất xa xôi, hoang vắng , hùng v, dữ dội nhưng thơ mộng, trữ tình: Một vùng đất khắc nghiệt,lạnh lẽo: sương lấp… Một vùng đất hiểm trở, cheo leo, dữ dội: núi cao, vực sâu Một vùng đất hoang vu, bí hiểm chứa đầy sự ghê gớm: thác gầm, cọp dữ Nhưng cng thơ mộng: hoa về trong đêm, mưa xa khơi + Bóng dáng những người lính Tây Tiến trong cuộc hành quân gian khổ : gục lên súng mbỏ quên đời,…nhưng vẫn lạc quan, yêu đời quây quần bên nhân dân - Nghệ thuật: Nhân hoá, từ láy, từ cảm thán, phối thanh, ngắt nhịp, từ chỉ địa danh lạ, đối lập - Kỉ niệm đêm liên hoan và tình quân dân thắm thiết: + 4 câu đầu: Cảnh đêm liên hoan lửa trại biên giới thật thơ mộng: Không khí nhộn nhịp, tưng bừng ,tràn ngập ánh sáng, niềm vui Sự ngạc nhiên, ngỡ ngàng ,hào hứng trước cái lạ: trang phục lạ “ xiêm áo”, v điệu lạ “man điệu”, giao tiếp lạ “ nàng e ấp” + 4 câu sau: Cảnh sông nước Tây Bắc một chiều sương : Một buổi chiều yên tnh, buồn: sương ging mắc, phủ đầy trên dòng sông thật huyền ảo, lặng tờ Cảnh vật thiên nhiên hoang dại, phảng phất hồn người trong gió, trong cây. Một bức tranh nên thơ, duyên dáng: thuyền độc mộc, hoa lả lướt làm duyên bên dòng nước l - Nghệ thuật: động từ mạnh, hô ngữ “kìa em; ngôn ngữ cô đọng, hình ảnh độc đáo, … Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa Kìa em xiêm áo tự bao giờ Khèn lên man điệu nàng e ấp Nhạc về Viên Chn xây hồn thơ Người đi Châu Mộc chiều sương ấy Có thấy hồn lau nẻo bến bờ Có nhớ dáng người trên độc mộc Trôi dòng nước l hoa đong đưa Hoàn cảnh ra đời Cuối 1948, Quang Dng chuyển sang đơn vị khác, tại Phù Lưu Chanh nhà thơ nhớ đoàn quân da diết nên viết bài thơ này. Lúc đầu có tên là “Nhớ Tây Tiến”, sau đổi thành “Tây Tiến” in trong tập “Mây đầu ô” Ý ngha vn bản- nghệ thuật - Khắc họa thành công hình tượng người lính Tây Tiến trên nền cảnh núi rừng miền Tây hùng v, dữ dội mà thơ mộng. Hình tượng người lính mang vẻ đẹp lãng mạn, đậm chất bi tráng sẽ luôn đồng hành trong trái tim và trí óc của mỗi chúng ta - Cảm hứng và bút pháp lãng mạn ;Ngôn từ đặc sắc: từ chỉ địa danh, tượng hình, Hán Việt; Kết hợp chất nhạc và họa